Table Topics @ EA TMC-Singapore (06-Aug-11)

(Original writing)

Inspired from a novel that I’m reading on (The Fountainhead by Ayn Rand) with EA nature touch of many people from different places all over the world, today our topics are all related to famous architecture, structures, or special places everywhere you let your imagination be. In each of the paper clip here written a place, you choose the one you like, inside I describe something about that place, and with a related quote – your topic is the quote. (Description is for knowledge, information, & fun only :D)

So if you’re ready let’s travel!ng together:

1- USAThe Statue of Liberty (New York Harbor) – It was “designed by (French Architect) Frédéric Bartholdi and dedicated on October 28, 1886. The statue, a gift to the United States from the people of France…representing Libertas, the Roman goddess of freedom, who bears a torch and a tabula ansata (a tablet evoking the law) upon which is inscribed the date of the American Declaration of Independence. .. The statue has become an icon of freedom and of the United States.” So, in the spirit of the freewill, your quote today is:

“Fear can hold you prisoner, Hope can set you free”

(Red’s said from the movies “The Shawshank Redemption”)

 

 2- EgyptGreat Pyramid of Giza–Built around 2560BC (4500 years ago) entirely of limestone, and is considered an architectural masterpiece. It contains around 1.3mil blocks ranging in weight from 2.5 tons to 15 tons and is built on a square base with sides measuring about 230 m (755 ft), covering 13 acres. For thousands of year it’s the largest-tallest-oldest man-made structures on Earth. It’s still the oldest & the only one of the Seven Wonders of the Ancient World standing today. Hence, in the spirit of the miracle, your topic today is:

“If you were given a choice to pick new wonders of the world today. What would they be & why?” 

 

 3- SingaporeThe Merlion–Symbol designed by Fraser Brunner more than 45 years ago, used as a mascot of Singapore. Merlion is a mythical creature with the head of a lion and the body of a fish. The fish body represents Singapore’s origin as a fishing village, and the lion head represents Singapore’s original name — Singapura — meaning “lion city”. Think of the Merlion as a perfect blend of 2 different species as Singapore a (probably) perfect blend of many different races & culture. As such, in the spirit of this nation coming 46th birthday & of all the vegetarians & food’s lovers, your topic today is:

“If Singapore is a food or a fruit, to your widest imagination, what kind of food/fruit would it be?”

 

  4- Somewhere on the MoonNeil Armstrong’s Footprint– on July 20, 1969 the spaceflight Apollo 11 landed the first humans on the Moon. Its commander Neil Armstrong was only on the Moon for less than 3 hours. Apollo was less than 10 days in mission. But it took America more than 20 years to achieve their goal and thousand and thousand years of human being’s dream of reaching the sky come true. (as) Neil Armstrong had put it “That’s one small step for (a) man one giant step for mankind”. Therefore, in the spirit of dreams & dreamers, your quote today is:

“You see things; and you say, ‘Why?’ But I dream things that never were; and I say, ‘Why not?’”

 George Bernard Shaw


5- Somewhere in Sahara DesertAn Oasis in Ahaggar Mountains – Sahara is the world’s second largest desert, after Antarctica. At over 9.4mil km2, it covers most of Northern Africa, making it almost as large as Europe or the United States. Think of huge massive endless dry-hot sands, so vast that the sky & the sand melting together without border. Then in the middle of this toughest condition, there lands an oasis with green palm tree for you to breathe fresh air, with water for you to drink, just like you’re now in this place. Isn’t it a miracle?  So, in the spirit of miracle & grace, your quote today is:

“There are only two ways to live your life. One is as though nothing is a miracle. The other is as though everything is a miracle.”

Albert Einstein

 

6- Somewhere within 1 meter reachYour heart– Your heart is only weighted less than 400 gram but do you know that: The average adult heart beats 72 times a minute; 100,000 times a day; 3.6mil times a year. Everyday, it creates enough energy to drive a truck 20 miles. In a lifetime, that is equivalent to driving to the moon and back. Moreover your heart is a symbol for passion, for love, and for every meaningful moment that count. Therefore, in the spirit of beautiful & meaningful things, your quote today is:

“What would you do if you knew you only had one minute to live?”  

(Captain Stevens asked Christina in the movie “Source Code”)

FacebookLinkedInStumbleUponDeliciousDiggEmailTwitterWordPressYahoo MessengerShare

Tự răn mình

Tự răn mình

viết lúc 10:10pm, 10th – 10 – 2010.

Summer

  1. Không nên đưa ra bất kỳ một quyết định quan trọng nào khi đầu óc còn chưa minh mẫn. Hãy nói với người, ta cần thời gian để tĩnh tâm và suy nghĩ.
  2. Khi ta còn sống, tức là ta còn có ý nghĩa cho đời, mà điều ý nghĩa nhất ta làm cho đời là thực hiện những việc ta làm tốt nhất, ta có khiếu nhất vậy. (Ta có thể bị cô lập, cả về tình cảm và vật chất, nhưng miễn là ta còn sống, là ta phải vươn lên, phải thực hiện giá trị lớn nhất mà ta có thể làm được, để trọn bổn phận làm người, trọn nghĩa vụ đã được sinh ra trong cuộc đời này)
  3. Suy rộng ra, ta chỉ có thể cảm thấy hữu ích và có ý nghĩa nhất khi được cống hiến hết mình cho những gì mình tin tưởng, yêu thương, và với những gì mình mạnh nhất.
  4. Người ta đi tìm sự giải thoát, bình yên, chân lý ở bên ngoài. Ta hãy nhìn vào chính bản thân mình. Hiểu được mình trước hết, chính là giải thoát đó vậy.
  5. Tình yêu thực sự sẽ làm con người ta trở lên cao thượng hơn, không đơn thuần là tình cảm luyến ái giữa nam và nữ, nhưng có gồm cả tình người, tình gia đình và đất nước. Sẽ thật hạnh phúc nếu vợ chồng hòa thuận, gia đình ấm êm, và như thế “an cư sẽ lạc nghiệp”. Do vậy, việc chọn nơi ở, chỗ làm, việc làm, và chọn vợ, đều là những việc cực kỳ quan trọng của đời ta. Trong đó, có lẽ, chọn vợ là việc làm quan trọng nhất.
  6. Nhiều khi ta sẽ phải tự đi trên con đường cô độc, sẽ không ai hiểu, không ai cảm thông, không ai biết. Nhưng hãy nhớ rằng, cây mạnh là vì đứng trong bão táp, ngựa hay là vì đi đường dài, ta cũng vậy, đây là giai đoạn thử thách để trui rèn, hãy vững tâm, không than vãn, và tích cực đi lên phía trước.
  7. Dù trong lúc nguy nan hay những lúc vững chãi, vẻ vang. Ta hãy luôn giữ cho tâm mình thật sáng, tâm có sáng thì trí mới thông, trí có thông thì nhân mới vững, nhân có vững thì quả mới bền, quả có bền thì đức mới dày, đức có dày thì viên mãn chẳng ở đây?
  8. Khi mê tiền chỉ là tiền. Ngộ rồi mới biết trong tiền có tâm. Khi mê tình chỉ là tình. Ngộ rồi mới biết trong tâm có tình.
FacebookLinkedInStumbleUponDeliciousDiggEmailTwitterWordPressYahoo MessengerShare

Email from a strong and good soul!

Choo Choo had passed away in the middle of April-2011…

Rest in peace Choo Choo.

——–

From: Kam Choo Choo

Title:A note for all my friends from toastmasters’ clubs…

—-

My dear friends from toastmasters’ clubs,
I am writing to you, so that you will know of my current condition, and
don’t waste time sending me emails or sms to invite me to be a project  evaluator,
or language evaluator in your clubs. If it is God’s will for me to recover, I will write
to volunteer my  help again in your clubs.
The results of my biopsy is out.  Doctor David Tai said my tumours on
my liver, pancreas, kidneys, lungs and gall bladder are malignant.  I have
been referred to the best oncologist in Singapore, Dr. Karmen Wong, but
we know Jesus is the greatest physician!
I don’t wish anyone to be sad, but to know that everything is in God’s hands,
and Choo is as cheerful, strong and peaceful as ever.  Whenever I am not
tired, I still like to write, blog, play the violin and piano and help my team of
agents to deal with problems concerning work.
My letter to my koko Kee Yong will let you have a better understanding of my
feelings, philosophy and attitude towards life.  It is my prayer that everyone of
my dear friends will also come to know Jesus in a very personal and meaningful
way for He is indeed the source of my strength all these umpteenth years.
It is my prayer too that you will be encouraged and always look at  the positive
side of things, for beneath every cloud is a silver lining and remember, the darker the sky,
the brighter shine the stars!
Cheers and wishing everyone a great  and blessed year ahead!
Choo Choo
Letter to my eldest brother Kee Yong
My dear Koko,
Let’s give thanks to God for everything, including my illness.
For years, I have always held open my palms, so that God
can give; He can also take away.  I will never struggle to close my palms
even if I feel that He is taking away things that I would rather
He leaves behind ……riches, health, my beloved pets, etc. etc.
I have gone through so much in life, and nothing fazes me, serious!
When I wanted to buy my current HDB flat, all the banks would not
lend me $$$ because of my past financial tsunami; but I had faith,
and PAPA rained down the $$ for me from heaven.  I ended up
paying full cash and some CPF for the flat.
Though I was momentarily stunned by the massive lesions on my
liver and lesser lesions on the other 4 organs, I have now accepted
my condition with thanks, knowing that God has a purpose for
everything that has taken place.
Except for looking somewhat yellow on my face the first few days, I
turned somewhat rosy, and with my smooth, shiny complexion,
I do not look sick.  Since I am the youngest in the ward, I tried not
to trouble the nurses, so that they have more time to help the sickly
older ladies.  Sometimes seeing that the nurses were busy, I tried to
help the older patients a little. I know you will say “don’t do  unnecessary
things,” but it is such a joy to be able to do something for others.  For
years, I have been influenced by this simple poem that I had read:
Life is but a long journey,
and we are all travellers on a long road.
Whatever I can do;
Whatever kindness I can show;
Let me do it there and then,
For I may not pass this way again.
I used to weep when any of my siblings left Penang;
I used to weep when my classes end at the end of the year.
But after the poem, I told myself I would give my best to people
while I could, so that I need not have to weep when the time comes to part.
Frankly I am very contented with my 57 years.  Have travelled round
the world, skied on the Rockies, climbed the Great Wall of China and parts of Mt. Everest,
learnt to play the violin albeit at the age of 55 half and had the joy of
playing in the Ensemble, joined Toastmasters 3 years ago and had the joy
of gently breaking the rule of not sharing about God.  I was a test speaker
in a contest and chose the topic, “With faith, nothing is impossible?”, etc.
Am glad that while I could still walk, I had been on short missions trips to
Thailand, China, Malaysia, Indonesia, Japan, Australia and Nepal.  Hence, it is important
for all of us to always make hay while the sun shines.
So koko, please do not be grieved.  We are eternally grateful that we have
a great God who is still in control of this messy, turbulent and chaotic world.
I went through very tough times during my financial tsunami, but I have
forgiven the culprits who caused me much pain and distress.  I felt like Job,
though unlike Job who was a holy and righteous man, I was stupid and naive;
yet God in His graciousness, poured His blessings on me and restored all that
which I had lost!  I am not even worthy to pick up the crumbs from under His
table, but God is always so merciful and generous.
Though I live alone, I always feel the Lord’s sweet presence as I never feel
lonely.  In fact, joy is coming home after a hard days’ work and enjoying the
quiet in the home.  The Lord has blessed me with wonderful neighbours who
always look out for me, and relatives and good friends who care for me even though
we may be seperated by the oceans, mountains and many mrt stations!
What more can I ask?
Am glad God has brought me to Singapore where I have thoroughly enjoyed living
all these 30 years and made many wonderful friends.  If it is God’s will, I will pull
though and write my book of testimony, “When organs fall apart……”.   The staff
at SGH  are really wonderful, and I purposely chose a ward of 6 beds rather than 2
beds so that I could observe things around me.
Koko, I would like to hear you sound more cheerful when you speak on the phone and remember
to be always positive, no matter how discouraging the siutation, for God is always in
charge.
All praises and glory to His name.
Choo

 

FacebookLinkedInStumbleUponDeliciousDiggEmailTwitterWordPressYahoo MessengerShare

Email from a friend moving

Indeed, this post is to remind us how important friendship in life…

from Someone important
sender-time Sent at 8:35 AM (GMT+08:00). Current time there: 11:34 AM. ✆
to
bcc linhbiz@gmail.com
date Sat, Apr 9, 2011 at 8:35 AM
subject It takes only a minute to say Hi but forever to say Goodbye
mailed-by gmail.com
signed-by gmail.com
Important mainly because of the words in the message.
hide details Apr 9 (5 days ago)

In a sunny morning on 2nd July 2000, a young boy left his home for
Singapore to live and study here. It was the first time he was far far away
from home. In his first week in Computer Central at NUS, he could not stop
the tears while writing the very first email to his sister back home. Why
did he cry? It was because he missed home. It was because he was lonely. And
it was because Singapore was a foreign land to him. Nearly eleven years have
gone by, this lovely city has now become his second home.

The said boy is me.

Dear Friends,
Dear Colleagues,

A few hours later, I am expected to leave my second home for Hanoi, Vietnam
to take up a new role and responsibility there. It is supposed to be the
permanent move. As a grown-up man, I do not cry with tears in my eyes but I
do cry internally while writing my last email before I leave Singapore for
an unspecified period. I am not able to express how much I am missing this
place. Really.

However, I am able to answer the question why I am missing this place. It
is merely because of YOU.

I am also able to answer the question what exactly I will be missing. It
is the prime time we spent together. It is the friendship, help, support,
and encouragement that you have unconditionally generously given to me. It
is the joyfulness that we created and shared. Last but not least, as part of
our lives, it is also the pain, challenge, and difficulty that we faced and
overcame together. And I will never forget all these.

Before my trip back home, I was not able to meet up with all of YOU but I do hope
my mail finds each and everyone well. Like someone has said it took only a
minute to say ‘Hi’ but forever to say ‘Goodbye’. Please keep in touch. My
contacts can be found at the end of this email.

Time to go now. Before I hit the ‘Send’ button, I just want to say thank
you and I really hope to see you again.

Best regards,
(NA)
Email address: …
Home line: …

FacebookLinkedInStumbleUponDeliciousDiggEmailTwitterWordPressYahoo MessengerShare

2010 summary

2010.

I did make mistakes. But I did try again.

I did sometimes not know exactly what I wanted. But I did try to do the right things all the time.

I did plan, change and plan again. But I did not lose my way.

I did struggle. But I did have fun.

I did miss many chances to enjoy with my friends and beloved ones. But I did appreciate what they brought into my life.

I did get far away from those who used-to-be-close. But I did miss them so much.

I did get exhausted and hopeless sometimes. But I did feel happy and lucky most of the time.

I did get broken and torn. But I did survive and stand up.

I did fail. But I did not give up.

I did have bad days. But I did not ignore the beauty of everyday life.

I did have much time alone. But I did feel loved.

I did feel scared to take risks. But I did.

I did sometimes not have anything to wait for the coming days. But I did not stop moving ahead.

I did learn much from bad. But I did never stop believing in good.

I did have a good 2010. But I’m ready for a better 2011 now.

FacebookLinkedInStumbleUponDeliciousDiggEmailTwitterWordPressYahoo MessengerShare

2008 summary (Jan 09)

2008.

Là một năm nhiều bước ngoặt, nhiều sự kiện đáng nhớ với nhiều gạch đầu dòng cần dùng bút đánh dấu

- Năm của xê dịch: Chào những ngày đầu tiên của 2008 bằng chuyến đi Cô Tô, rồi ngay sau đó là những cung đường trong hành trình Hoàng Su Phì. Đầu năm đã thế nên đúng là năm nay là năm đi nhiều thật. Tháng 3: Sing. Tháng 4: Sài Gòn. Tháng 5: Cát Bà. Tháng 6: Hội An. Tháng 7: Sing. Tháng 8: Đà Nẵng. Tháng 9: Quy Nhơn. Tháng 10: Nha Trang. Tháng 11: Malay. Tháng 12: Đà Lạt. Rồi thì cứ đi đi về về loay hoay giữa Sài Gòn, Hà Nội, Đà Nẵng, lại đi đi lại lại hết Quảng Bình, Quảng Trị, Huế đến Quảng Nam, Quảng Ngãi. Đi nhiều đến mức nhiều lúc thấy mệt quá, nghĩ là mình chán, mình hết muốn đi, hết muốn dịch chuyển thế này rồi. Thế mà khi đặt chân đến từng vùng đất, nhìn thấy từng con đường, từng gương mặt người lại thấy hào hứng, lại muốn đi nhiều hơn và đi xa hơn nữa. Vì ra đi là để trở về.

- A hard year: đầu năm đi tập quân sự ở Xuân Hòa. Lạnh kinh khủng. Cộng thêm một số thứ khách quan và chủ quan thì lúc đó đã thấy là lúc mình gian khổ nhất, chịu đựng nhiều nhất. Thế mà sau này đi làm, lăn lộn khắp Gò Vấp với mưa nắng Sài Gòn, rồi đi đi lại lại suốt ngày trên những con đường dọc cái dải miền Trung mảnh mảnh nhỏ xíu nhưng rất dài trên bản đồ, một mình và ở xa nhà, gặp đủ tình huống, đủ kiểu người, phát hiện ra rằng mình có khả năng chịu đựng nhiều hơn thế. Vì lúc nào chẳng thế, cuộc sống vốn rất thế này và rất thế kia. Và chỉ trong gian khó mới biết mình rất mạnh J

- Năm của những dấu ấn trưởng thành: năm cuối đời sinh viên, khóa luận tốt nghiệp, ra trường. Bắt đầu nghĩ đến công việc. Vô tình rồi thành có việc và phải đi làm. Đi nhiều, va nhiều và cũng học được nhiều. Hiểu rằng mọi thứ không hề đơn giản, và cuộc sống vốn chẳng dễ ngờ. Hiều lòng người nông sâu khó đo. Và sau tất cả, ai mới là người tốt với mình, sẵn sàng vì mình? Thế nhưng vẫn đang chọn tin và yêu theo cách của mình, theo cảm giác. Để rồi chấp nhận tất cả, trung thành với lựa chọn để tin và yêu ấy, dù mạo hiểm bất trắc vẫn ẩn nấp đâu đấy và sẵn sang bất thình lình xuất hiện. Có khi đau, nhưng là chọn lựa của trái tim. Nên chấp nhận. Và dũng cảm đi tiếp, dấn thân với cảm giác của mình.

- Năm của những giữa chừng: bỏ lỡ nhiều chuyến đi, nhiều cuộc vui với bạn bè. Bỏ lỡ nhiều dịp để thể hiện tình yêu và sự quan tâm đến những người mình yêu quý. Bỏ lỡ cơ hội để nhắc với những người rất thân rằng mình yêu họ. Thêm những kế hoạch dự định và quyết tâm bị bỏ ngang chừng. Những ngày đi nửa bước, những con đường vạch ra không đến tận nơi. “Con người ta có thể ngủ nửa giấc, ăn nửa bữa nhưng không thể yêu bằng nửa trái tim và đi nửa đường chân lý”. Đang yêu bằng cả trái tim nhưng sao vẫn đi nửa đường chân lý? Để bao giờ mới đến nơi ta ơi?

- Năm của những thay đổi: những thứ quen thuộc ngày một ít đi. Thay vào đấy là những điều mới mẻ, những trải nghiệm đầu tiên. Có những thứ đã rất đẹp nhưng không còn nữa và vẫn để lại nhiều tiếc nuối. Nhưng cũng có những thứ rất đẹp khác đến mỗi ngày. Và biết rằng cuộc sống này là thế, có khi được cái này có khi mất cái kia. Cũng nhiều khi chẳng rõ ràng đấy là được hay mất. Vẫn băn khoăn một lúc, nhưng rồi lại bước tiếp, mỉm cười, tự tin và hy vọng.

- Năm của yêu thương: được yêu thương và yêu thương mỗi ngày. Vẫn những người đã yêu thương từ lâu lắm rồi. Thêm cả những yêu thương mới quen mới gặp. Nhưng điều kì diệu của yêu thương thì từ ai, với ai cũng thế. Để mỗi sáng thức giấc lại tò mò và háo hức đón chờ những yêu thương bất ngờ, hôm nay sẽ là từ ai, cho ai?

- Năm yêu anh: là năm đầu tiên em có anh dear à. Có dear trong mọi khoảnh khắc. Có anh ở bên em từ những giờ phút đầu tiên của năm mới (khi mà em và anh vẫn chưa thật sự chắc rằng mình sẽ là của nhauJ ). Có dear trong từng gạch đầu dòng được đánh dấu của năm. Khi em xê dịch trên từng cung đường miền Trung, khi em ở Hà Nội, Sài Gòn hay Đà Nẵng. Cả những khi “xê dịch” đến những vùng đất mới, hào hứng và mê say khám phá, anh cũng đi cùng em:x. Dear ở bên em trong cả 1 hard year. Khi em lạnh cóng. Lúc em ở đáy vực của mệt mỏi chán nản và muốn từ bỏ. Cả những khi em co cụm lại, vai rung lên và khóc nấc, anh vẫn ở đó, luôn bên em, ôm em và cho em sức mạnh. Anh ở bên em trong từng quyết định quan trọng để trưởng thành. Cùng em vui niềm vui khi đỗ P&G, cùng bay ra bay vào giữa Sài Gòn và Hà Nội khi em vội vã hoàn thành khóa luận tốt nghiệp trong âu lo. Khi em băn khoăn e ngại về công việc, về con người, khi em mệt mỏi với những khó khăn chồng chất, dear vẫn ở đấy, tin tưởng em, yêu em, và ủng hộ em, bất kể em có chọn lựa thế nào, dù em tốt hay xấu. Và chính yêu thương của anh đã giúp em dũng cảm, để lại đi đúng đường. Khó khăn khổ cực chịu đựng à, có hề gì đâu khi em đã có anh rồi? Và dù vẫn ghét chính bản thân vì sao làm quá nhiều thứ giữa chừng, không đến nơi đến chốn, em vẫn tin là rồi em sẽ làm tốt, sẽ đi hết. Bởi có dear ở đấy, nhắc em và giục em, cho em động lực và cảm hứngJ . Khi em e sợ bởi thấy mình hình như đang khác đi, rất nhiều đổi khác, không giống như em – đã – từng, dear giúp em hiểu rằng đấy là cuộc sống, là thời gian, điều quan trọng là em luôn biết yêu và tin ở chính mình, chỉ thế thôi. Trong năm yêu thương của em, không chỉ có yêu dear và được dear yêu, thích nhất là em có dear cùng em yêu thương. Cùng nhau mình care gia đình, bạn bè, cùng nhau mình share yêu thương từ những người khác. Và dear vẫn chăm chú lắng nghe em, chẳng giận em, kể cả có đôi khi em care hơi nhiều những người khác dear, dear nhỉ:P? Yêu anh, rất nhiều:x

Mới là năm đầu tiên thôi dear nhỉ? Trước mắt là cả 70 năm và rất nhiều nhiều năm nữa em có anh đi cùng. Nhưng em vẫn muốn nhắc tới 2008 như là năm may mắn nhất, vì là năm mang anh đến cho em, là năm mà thành công lớn nhất trong năm của em là yêu anh và được anh yêu:X

FacebookLinkedInStumbleUponDeliciousDiggEmailTwitterWordPressYahoo MessengerShare

Letter from SG (June 08)

(For those who are caring me everyday…)

Gửi Hà Nội, và những nơi nào đó rất xa…

Bạn hỏi tớ những ngày này thế nào? Tớ có sống tốt không? Và tại sao tớ cứ im thin thít và lặn mất tăm như thế? Là tớ quên hết mọi người? Là tớ mải vui mà không quan tâm bạn nữa? Và mọi thứ đều có thể thay đổi phải không? Cả tớ nữa???

Những ngày này của tớ? Vẫn ổn bạn nhé. Nếu mỗi sáng thức dậy, tớ vẫn mỉm cười và chuẩn bị cho một ngày mới thì dù mỗi ngày vẫn tiếp diễn như nhau, chắc chắn đó vẫn là những ngày ổn, đúng không? Ngày của tớ là những ngày bận rộn. Cả vất vả nữa. Và ngày nào cũng giống ngày nào, với một lộ trình giống nhau. Nhưng may mắn sao khi tớ chỉ biết trước là tớ sẽ làm gì chứ không thể biết được điều gì đang chờ tớ ở phía trước, trong ngày hôm ấy.

Như một hôm nào đấy tớ nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của một bác xe thồ khi đưa đồng hai ngàn lẻ nhàu nát và mặn mồ hôi để mua cây kẹo mút làm quà cho con. Thấy yêu thương trìu mến lấp lánh trong ánh mắt trên khuôn mặt mệt mỏi và muộn phiền còn đen bụi than.

Như những buổi sáng đi làm ngồi uống café và tán chuyện cạnh những người thoạt đầu tưởng xa lạ mà bây giờ bỗng thân thiết vô cùng. Để rồi niềm vui lớn nhất trong một ngày đi làm là buổi sáng sớm và lúc chiều về ở công ty, khi được cười, được nói, được trêu đùa đủ thứ với những con người ấy.

Như những hôm tớ phóng bay bay trên đường, miệng cười lòng hát và hào hứng với những việc đang làm (mặc dù thành thực mà nói thì không có nhiều ngày như thế:P)

Như những buổi tối tớ mệt mỏi xách giày leo 84 bậc cầu thang để về phòng, miệng tự nhủ “đúng là chẳng có gì dễ dàng mà” hay “ghét thế này quá đi mất” ^^

Và mỗi ngày đều đặc biệt, đều đáng giá như nhau…

Tớ có sống tốt không? Chắc là có đấy. Vì tớ vẫn hay tự lẩm bẩm với mình cái câu “dù thế nào thì vẫn phải sống tốt!” ^^ Là sống tốt nhỉ khi tớ thấy tớ trưởng thành mỗi ngày, khi tớ đi nhiều, nhìn thấy nhiều, gặp nhiều người và phải ứng biến với rất nhiều tình huống. Có những thứ tớ chưa bao giờ nghĩ là tớ sẽ làm, có những việc tớ đã từng nghĩ là tớ hoàn toàn không thích, bây giờ tớ đang làm. Tớ không chắc tớ có thích những gì tớ đang làm không, nhưng tớ biết tớ đang trở nên tốt hơn nhờ nó. Thi thoảng tớ cũng mệt lắm nhé, cả physically và mentally. Thi thoảng tớ cũng hay kêu ca và muốn từ bỏ nữa. Nhưng tớ biết là “challenges make great”. Bây giờ đang là challenges. Và sau challenges sẽ là GREAT, là A BETTER ME:X.

Tớ học được rất nhiều thứ mỗi ngày, cả những điều rất lớn và những điều rất nhỏ.

Tớ quen và yêu quý thêm rất nhiều người, được họ yêu quý.

Tớ khám phá ra rất nhiều điều mới, a whole new world và a whole new me in that.

Tớ vẫn hay mệt, hay kêu và nhiều khi chán nản. Vẫn phụng phịu xị mặt và chực khóc nếu có ai đấy nặng lời. Vẫn UP DOWN thất thường. Vẫn lười biếng và hay nuông chiều bản thân. Vẫn là tớ và vẫn tự nhủ để nhắc tớ sống tốt mỗi ngày:X

Im thin thít và lặn mất tăm? Hình như đúng là tớ nhỉ? Tớ cũng không hiểu tại sao tớ lại như thế nữa? Tớ không phone, không sms, không pm, không email, không hỏi thăm và nói chuyện với ai cả. Có cả những khi tớ không reply bạn, không nghe điện thoại. Cũng không entry để bạn biết xem tớ đang thế nào. Just silent and disappear.

Tớ không biết tại sao tớ lại thế nữa. Nhưng tớ vẫn rất nhớ bạn, mỗi ngày. Tớ nhớ cả những điều rất nhỏ, trong từng khoảnh khắc. Khi tớ đang đi trên đường, khi tớ chợt nhìn thấy cái gì gợi nhắc tớ về bạn, hay đơn giản chỉ là khi tớ mệt và căng thẳng, khi tớ đột nhiên nhớ kinh khủng những lúc tớ và bạn ở cạnh nhau…

Tớ nhớ bạn mỗi ngày…

Và tớ không quên ai cả, bất cứ cái gì. Kể cả những điều nhỏ nhất.

Cũng chẳng phải tớ ham vui hay mải chơi mà quên đâu. Vì Sài Gòn nhộn nhịp, đẹp và lấp lánh thật đấy, nhưng khi bên bạn mới là những lúc tớ vui và muốn chơi nhất:P. Và Hà Nội mới là nơi tớ thấy bình yên…

Và tớ vẫn care bạn mỗi ngày, dù tớ có thể hiện hay không thể hiện.

Vì “mọi thứ đều thay đổi nhưng vẫn có những thứ không đổi”.

Và tớ care bạn, care thật lòng.

Từ Sài Gòn.

FacebookLinkedInStumbleUponDeliciousDiggEmailTwitterWordPressYahoo MessengerShare

Cô Tô.

Thư viết từ Thái Bình  Dương…

Viết cho người em sẽ yêu…

Em vừa trở về sau 2 ngày dài với thật nhiều cảm giác và cảm xúc lẫn lộn.

Muốn viết thật nhiều mà lại sợ càng viết sẽ càng làm mờ đi những gì em đã nghĩ lúc ấy. Bởi tất cả đều muốn vỡ oà…

Đêm cuối cùng của năm cũ em cùng các bạn ngồi trên bãi biển ở Cái Rồng. Gió ù ù lạnh toát nhưng vẫn nghe rõ tiếng thở dài của biển. Rất dài và rất sâu. Pháo sáng, champagne, bài hát HAPPY NEW YEAR bật vội từ cái máy tính cách cả 200km nghe qua điện thoại, chỉ thế thôi mà em vẫn thấy cái không khí đón chào một năm khác ở nơi nào cũng giống nơi nào, dù là bãi biển dài vắng vẻ hay phố xá đông vui, đều hân hoan, hứa hẹn, tràn ngập hy vọng và rất nhiều tin yêu. Là vì những đợt pháo hoa bắn lên từ 2 chiếc thuyền đánh cá cạnh nhau liên tiếp và rực rỡ không thua gì pháo hoa Hà Nội, những lấp lánh kì diệu không dứt của pháo sáng trên tay, hay vì thứ nuớc có vị ngọt ngọt với mùi men say nồng ngất ngất? Em cũng không biết nữa. Mà cũng có khi đơn giản chỉ là vì những cái nắm tay bất chợt rất ấm mà thôi…

Dàn hàng ngang, vừa đi vừa hát và cuời nói, hò hét, chạy nhảy suốt dọc con đuờng nhiều ánh đèn nhưng vắng bóng người ở một nơi lạ lẫm, những việc em chưa từng nghĩ là mình sẽ làm, em đã làm trong những giờ đầu tiên của một năm mới. Có hề gì đâu, khi em biết mình đang 22 tuổi cơ chứ. Sẽ không để dành, sẽ sống đến cạn kiệt những gì em có, kể cả yêu thương và hy vọng…

Em đã đi qua cầu Bãi Cháy sáng rực với cả dòng sông sao ở dưới. Cũng kì diệu chẳng khác gì những đêm sáng Trung Quốc trên một nóc toà nhà cao tầng. Cái đẹp luôn có thể tìm thấy ở mọi nơi mà anh nhỉ. Đâu phải chỉ có đi xa, chỉ có đến những vùng đất nổi tiếng vì phồn hoa rực rỡ mình mới có thể trầm trồ và nguỡng mộ. Cái đẹp nằm đâu đó ngay chính trong bản thân mình, nơi trái tim nguời khác, giữa những mắt môi cuời hay trên con đuờng mình đi qua thôi…

Em cũng đi qua một vùng sáng rực, trang trí cầu kì, và đánh thức mọi mắt nhìn chú ý. AN LẠC VIÊN đấy anh ạ. Chưa từng nghĩ là lại có một nơi đẹp đến thế dành cho những linh hồn ở một cuộc sống khác. Và lúc đó trong mắt em lại hiện lên cuộc sống thực mà ta đang sống, nơi có những con người vẫn sống trong tối tăm, lạnh lẽo, nghèo đói, khổ sở, tủi hận và cơ cực. Phải chăng sự khác biệt giữa hai cuộc sống mà em bất chợt thấy ấy mới chính là cuộc sống hả anh?

Em đã lênh đênh cùng sóng nước cả trăm km trên biển trong một buổi sáng đẹp trời. Đi qua tất cả các cung bậc của những con sóng mới phát hiện ra một điều là NUỚC quả thực mạnh nhất. Lúc đứng trên đỉnh sóng rồi, nhìn xuống chân sóng sâu như đáy vực vậy. Có khi nào anh đẩy em xuống tột cùng của thất vọng đến thế không?

Em đã đến Cô Tô, vùng đảo mà những ai từ đất liền vào cũng giống như người từ trên trời xuống. Ở cái nơi điện chưa có và cách xa đất liền 50 000 tiền đi thuyền đó có những đứa trẻ chưa một lần được vào đất liền cùng những con người của sóng gió, vững chãi, mạnh mẽ, ăn to nói lớn, khoáng đạt, thoải mái và thân thiện vô cùng. Phải chăng đấy là đặc điểm của những người vùng sông nước anh nhỉ? Và em lại mơ đến những phiên chợ dập dềnh trên sóng nước ở phía Nam của đất nước mình, với những con người giống các nhân vật rất đỗi thân thương trong Đất rừng phương Nam hay Những cánh đồng bất tận mà em đã đọc. Anh có cùng em đến đó không?

Em đã đi dọc cả bãi biển dài, cái chiều dài bằng một buối trưa nhiều nắng và có vị mặn. Dù sau ấy là da mặt khô roong và đỏ au, là chân đau và lưng mỏi thì những dấu chân bạn bè áp chồng lên nhau và bức ảnh chụp mấy cái bóng đổ dài với em vẫn đáng giá hơn cả. Đã khi nào anh đi biển mùa đông chưa? Để thấy biển rộng và cô đơn khôn tả. Và thấy em cô đơn như biển lạ lùng ơi…

Em đã đón bình minh trên cầu cảng, thấy nắng hồng nhưng gió xám lạnh lùng. Và em vẫn rảo bước về phía trước, dù có những lúc cảm giác như gió đã xô mình về một phía rồi, chỉ chực mình sơ hở sẽ đẩy mình rơi. Vì em biết, trên cao, mặt trời vẫn đang rực rỡ, luôn luôn là thế mà…

Lúc đứng ở đuôi tàu nhìn mặt trời và sóng nước chạy theo phía sau, em đã nói về những người có chỗ trong trái tim em. Tất cả các gương mặt đều rõ ràng, ngoại trừ anh. Lúc mơ hồ, khi hiện hữu. Có lẽ 10 năm sau em sẽ có câu trả lời chính xác thôi mà. Vậy thì sao em vẫn nhắc về anh nhiều đến thế?

Em đã trải qua một chuyến đi với rất nhiều khoảnh khắc khác nhau. Có vỡ oà, lạnh lẽo và đơn độc, sợ hãi. Có bất ngờ, kì diệu và những khám phá mới tinh. Có đam mê và bồng bột tuổi trẻ. Có yêu thương, ấm áp với những dấu chân bạn bè áp chồng và những cái nắm tay rất chặt…

Hàng vạn, hàng triệu cảm xúc và cảm giác khác nhau. Nhưng giây phút nào cũng có anh trong suy nghĩ của em nhé…

Từ Cô Tô…

FacebookLinkedInStumbleUponDeliciousDiggEmailTwitterWordPressYahoo MessengerShare

Hà Giang.

Thư viết từ Cổng Trời

“Thư viết từ Cổng Trời” – bài của Cát Khuê.

Anh của em,


Nếu anh hình dung ra quãng đường em đã đi và sống trong 7 ngày vừa qua chắc anh chẳng muốn cho em có mặt trong cuộc hành trình này đâu, anh nhỉ…

Em đã đi qua những cung đường mà 14 km có tới 11 nhà thầu, vừa làm vừa nhìn nhau. Làm mãi đường chẳng xong. Đoạn này vừa hoàn thiện đoạn khác đã hỏng.

Em đi qua cầu Nậm Má mới bị lũ cuốn trôi, nay đang được làm tạm. Chẳng có người hướng dẫn. Không nhìn nhau là có ngay cảnh hai con dê qua cầu. Dòng Lô dường như vẫn còn hậm hực, chảy xiên xiết với những xoáy nước gợi nỗi bất an khó tả.

Vượt qua 318km ngầu bụi đỏ, rồi em cũng đến Hà Giang. Chào nhau bằng một lượt rượu say đến ngất ngư. Em lơ mơ ngủ trong cái lạnh se đặc trưng của vùng cực bắc.

Buổi sáng vắng, em ngồi bên dòng sông Lô nhìn về phía đông.Chờ từ lúc ráng hồng đầu tiên xuất hiện cho đến khi mặt trời loè nhoè hiện ra. Mỗi năm ít ra nên nhìn thấy mặt trời mọc một lần. Em vẫn nhớ lời dặn ấy… Nên mỗi chuyến đi xa em đều cố gắng dậy sớm chờ đợi, dù chỉ để nhìn mặt trời lên.
Điểm đầu tiên trong lộ trình của em là cao nguyên Đồng Văn. Bọn em đi trên quốc lộ mang tên Hạnh Phúc và lại là gần 200km đường quanh co. Một bên là vách núi dựng đứng, một bên là vực sâu thăm thẳm. Có sâu bằng lòng dạ đàn ông không anh? Rơi xuống, chắc chắn là chết, rơi vào anh, cũng mất mình mà, phải không anh? Những khúc cua tay áo, cua chữ M và một vài đoạn sụt đường sau lũ lắc em đến kinh hoàng.

Đồng Văn- Quản Bạ là vùng đá khắc nghiệt nhất nước ta, người yêu của em ơi. Nhưng nơi đây lại mang vẻ đẹp kỳ diệu của Cổng Trời. Hai bên đường là lác đác những cây sa mộc thẳng tắp và cô độc trong sương mai.
Cổng Trời hằng thế kỷ nay thì vẫn cao đấy thôi, ngửa mặt nhìn lên mỏi mắt, chim bay mỏi cánh, ngựa đi chồn chân mỏi gối. Người ta bảo, có người chỉ đến một lần rồi thề chẳng bao giờ quay lại, có người đến mà ở lại chẳng bao giờ đi… Em sẽ quay lại đây, anh ạ. Và em đã ném xuống vực sâu một đồng xu để lời hứa của mình thêm áp lực. Như lời hứa về một sự tuyệt đối mà có thể chẳng bao giờ có cơ hội chứng minh. Hả anh? Xa xôi ơi, em nhớ anh. Nỗi nhớ chen giữa những giấc ngủ ngắn khi xe đi trên địa hình bằng phẳng và lãng quên rất nhanh khi qua quãng đường xóc đến mức cảm tưởng tim rụng xuống bụng mình. Đặt tay lên bụng mà nghe thấy tiếng đập ở đó.

Anh đã bao giờ nhìn thấy những người phụ nữ gùi trên vai bó củi, cỏ hay gùi hàng cao hơn đầu mình? Họ cần mẫn leo ngược dốc. Đường đi về bản chẳng tính bằng phút mà tính bằng giờ. “Về nhà tao uống rượu thóc với thịt gà đen. Gần mà, chỉ đi bộ ba tiếng là đến nhà mà…” Nghe xong anh bạn đồng nghiệp suýt sặc khói thuốc. Thế mà người ta vẫn ngày tiếp ngày đi xuôi xuống lấy nước, mua hàng và ngược dốc lên nương rẫy hay về nhà. Những người đàn bà nhiều tuổi đi ngang qua bọn em, phảng phất hơi rượu mạnh.
Anh đã bao giờ nhìn thấy những lớp học chỉ có dăm ba bộ bàn ghế, vách làm bằng cót ép, giữa nền nhà là cả một tảng đá to nằm chình ình một cách phi lý? Anh có biết sau một kỳ nghỉ Tết, cô giáo quay lại trường mà chỉ còn hai đứa học sinh đến lớp? Những chuyện tưởng chỉ là lời kể ấy hôm nay em chứng kiến. Cô giáo gầy, nhỏ xíu. Một tuần đi bộ nửa ngày ra thị trấn để bớt cái nhớ miền xuôi. Những người địa chất đi qua, những người đi săn ngang qua. Chẳng ai ở lại với cô dù kỷ vật họ để lại thì nhiều. Em đã cầm chiếc gương con con- một kỷ niệm nâng niu của cô giáo để thấy trào nước mắt xót xa. Đó là những người đến, mà chẳng đi anh ạ.

Người dân ở vùng đất này chỉ biết trồng ngô trên vách đá tai mèo sắc nhọn, khô xám. Đá cằn khô từ bao đời. Chỉ có chút đất mùn quanh các khe kẽ nhưng cũng đủ để mỗi năm có một vụ ngô, mỗi vụ kéo dài 6 tháng bắt đầu từ mùa mưa xuân. Ngô để làm mèn mén và nấu rượu. Người ta bảo tính phóng khoáng của người Mông được hun đúc bởi gió, nắng trên đỉnh núi cao. Chắc phải có thêm ảnh hưởng của đá nữa. Khô, lạnh, sắc nhọn và thản nhiên phơi mình. Người dẫn đường cho em kể rằng, cho trẻ con ở bản xa bát cơm, nó cầm mà hỏi “…cái gì đây?” Nhưng men rượu thì thấm vào từ nhỏ. Có lẽ để chống lại cái lạnh, cái buồn và nỗi nghèo khó ngàn đời không thay đổi được. Phải không anh? Mà uống rượu của họ thì đến lượt em ngấm cái buồn. Nỗi buồn dâng lên từ từ khi nhìn thấy bà mẹ tắm cho đứa con bé xíu bằng duy nhất một can nước đục ngầu thêm vào ít xà phòng bột xát lên người đứa bé để kỳ cọ. Bây giờ thì em tin vào câu chuyện kể rằng nơi này với một phích nước sôi là làm lông xong một con lợn hay một ấm nước nhỏ vừa làm gà vừa luộc chính con gà ấy. Sông Nho Quế nước nhiều nhưng ở độ cao 500m mà đồng bào lại quen định cư từ 1200 đến 2000m. Mùa mưa nước ngập tràn thành lũ mà thấm qua khe nứt, trôi đi hết. Lúc dư thừa chẳng bù cho lúc khát.
Người dẫn đường nói với em: “Mèo Vạc là một trong những huyện nghèo nhất nước ta”. Em chẳng tin bởi huyện Minh Long ở Quảng Ngãi mà em đã ở trong 10 ngày mới thấy thấm cái đói cái nghèo thật sự. Đói từ cán bộ đến người dân. Có lẽ Mèo Vạc được đầu tư nhiều về cơ sở hạ tầng. Tất cả cho miền núi để miền núi tiến kịp miền xuôi mà anh. Có một sự thật ở Mèo Vạc là đá tai mèo chiếm đến 90% diện tích nơi đây. Người ta hay đùa, giá như đá bán được thì Hà Giang đã thành tỉnh giàu nhất nước. Đá tai mèo khô xám, người dân trồng tỉa trên chênh vênh. Bọn em phải vác máy móc lên tận nơi. Bám vào mỏm đá mà trèo lên. Đá nhọn cắm vào lòng bàn tay. Xong cảnh, đi tiếp mới thấy đau nhoi nhói. Thế mà, anh biết không, trẻ con bé xiu xíu chạy chân trần trên đá như không, bọn em còn tìm thấy một đứa bé nằm úp mặt vào hốc đá mà say ngủ.
Vừa tiếp chuyện bọn em được một lúc, Phó Chủ tịch huyện gọi cô Phó Chánh văn phòng ra và hai người nói với nhau bằng tiếng dân tộc. Thật lòng, lúc đó em đã hơi nhói lên một cảm giác khó chịu. Và cảm giác của em chẳng đánh lừa em. Đã nghe đồn, ở những vùng như thế này, lãnh đạo là ông vua con. Bây giờ mới chứng kiến thật sự. Họ chẳng sợ gì cả. Thích là làm, rượu la đà cả ngày. Câu nói cửa miệng của họ là “…nghèo đói lắm, chờ Trung ương chi viện thôi…” Rồi tự nhận “ở đây đồng bào là phên giậu của quốc gia, Trung ương phải đầu tư giữ phên, giữ giậu. Phên giậu chắc thì đồng bào dưới xuôi được ăn no ngủ yên.”. Anh biết không, có rất nhiều dự án đổ tiền đổ của vào đây. Nhưng chẳng đến được với người dân. Tiền đó là nhà khách, nhà làm việc của UB thì khang trang, trạm y tế, trường học thì bé xíu. Huyện có dăm chiếc ô tô, ông Bí thư một, ông Chủ tịch một, chẳng chung đụng gì. Máy lạnh lắp tràn lan mặc cho nơi đây quanh năm mát dịu. Nỗi ấm ức của em chỉ được xoa dịu với lý do rất buồn cười là khi vị tân Chủ tịch mặt đỏ tưng bừng nhảy lên chiếc xe Land Cruiser và tất nhiên phóng thẳng vào tường. Bọn em đứng chứng kiến lão ta lao ra khỏi xe và biến thẳng. Để lại cậu lái xe rên rỉ “Rồi thì lại chính là em vừa lái và đâm vào tường chứ còn ai nữa?”
Anh biết em ghét những bữa cơm khách, anh nhỉ? Một ngày vừa đi vừa làm mà còn phải giao lưu với địa phương là nỗi kinh hoàng của em. Kể cho anh nghe về những thứ họ đãi bọn em nhé. Nơi nào cũng giống hệt nhau. Đến mức cảm tưởng có mỗi một bác đầu bếp lang thang truyền nghề cho tất cả các huyện vùng cao này. Gà Mèo- thịt xanh như luộc với rau muống, xương đen và rắn. Lợn Mán, bì của nó dày đến 2cm- họ đùa rằng nó đang tập thể dục trên đồi chạy về nhà thì bị bắt làm thịt. Y như lợn rừng. Thịt trâu lúc lắc, ở đây chẳng thấy ăn thịt bò. Trâu thì ngày chợ nào chẳng có. Đâu cần phải xô trâu xuống vực tạo hiện trường tai nạn giả để hợp pháp ăn thịt như trong “Banzac và cô thợ may Trung Hoa”, phải không anh? Các loại rau sạch, và bao giờ cũng là đĩa trứng rán to đùng- chắc trứng gà rừng để kết thúc bữa cơm. Tất nhiên chẳng thể thiếu rượu. Mỗi lần bước vào phòng ăn, thấy ba chai rượu đứng xếp hàng ở mỗi bàn là bọn em lại lè lưỡi nhìn nhau. Uống rượu xong là phải bắt tay. Đấy là xã giao thường tình nhé. Thân thiện hơn là uống kiểu “khát vọng”. Có nghĩa là ôm lấy nhau, người này vòng tay qua cổ người kia để uống. Uống kiểu ấy có khi vượt xa kiểu “nhậu một đêm để thương nhau cả đời” ở miền Tây- Nam bộ, hả anh?

Đây là khu nhà Vương Chí Sình- vua Mèo từng cai quản cả khu vực cao nguyên Đồng Văn, án ngữ con đường buôn thuốc phiện xuyên quốc gia vào cuối thế kỷ XIX, đầu thế kỷ XX đấy anh. Sau này Vương Chí Sình còn là đại biểu Quốc hội nước Việt nam Dân chủ Cộng hoà.Con cháu họ Vương bây giờ cũng là cán bộ xã ở đây.
Em đã thầm gọi tên anh ở nơi này, vào cuối buổi chiều cao nguyên bạt ngàn gió với nắng, trên đỉnh Mã Pì Lèng nằm ở cuối quốc lộ 4c Hà Giang- Đồng Văn- Mèo Vạc. Đoạn đường hiểm trở nhất dài khoảng 7km là đoạn lên đỉnh núi, nằm trên độ cao khoảng 1800m so với mực nước biển. Nghe nói làm đoạn này mất khoảng 20 mùa trăng tròn và gần 33.000 công. 20 mùa trăng- khoảng thời gian còn dài hơn chuyện tình của mình, anh nhỉ? Dưới kia là sông Nho Quế- con sông ngầm nổi tiếng của Hà Giang.
Điểm cực bắc của nước Việt mình nằm ở đỉnh Lũng Cú. Nóc nhà của Việt Nam, nơi “cúi mặt sát đất mà ngẩng mặt thì chạm trời”. Em đã leo hơn 200 bậc đá để được tự mình chạm vào bệ đá trắng của cột cờ Tổ quốc. Lá cờ đỏ rực bay phần phật kiêu hãnh nhưng nếu ngả người vào sát bệ đá nhìn ngược lên lá cờ (em bao giờ cũng thích ngửa mặt nhìn lên) sẽ thấy choáng bởi mây bay làm ta có cảm giác cột cờ đang từ từ đổ xuống. Sợ cực kỳ, anh biết không?
Xa nhớ ơi, em đến Khau Vai muộn phiên chợ tình năm nay mất rồi. Khau Vai nằm cách huyện lị Mèo Vạc 24 km, ngược về phía núi Cán Chúa Phìn, Lũng Pù. Chợ tình Khau Vai mỗi năm chỉ họp duy nhất một phiên anh ạ. Đó là vào ngày 27-3 âm lịch hàng năm. Chợ thật ra là của người Giáy, người Nùng. Cô gái người Giáy với chàng trai người Nùng yêu nhau, chẳng lấy được nhau… Miếu ông miếu bà lập ra là để thờ đôi tình nhân ấy. Mà chẳng hiểu sao lịch sử lại chép rằng đó là hai nghĩa quân thời Đinh Bộ Lĩnh hả anh? Em được kể cho nghe mấy câu hát của chàng trai với người tình xa xưa rằng “Mong chồng em thương em, có con trai con gái, ngô chật bếp chật sàn, gà chật sân chật bãi…” và nỗi lòng của người con gái “Mong vợ anh thương anh, lửa tình nồng ấm mãi, như chim gù chim gáy, như bướm vờn hoa say…” Còn nữa ” Em như người ở trong gương, nhìn thấy đấy, sờ sao chẳng thấy, gần lắm lắm mà cách vời làm vậy, chẳng lẽ chỉ trong mơ ta mới gặp nhau?” “Nếu em là hoa anh nguyện thành ngọn gió, để hương em lan toả trong gió anh, và như thế ai bảo là hai nhỉ, ai tách nổi hương em trong gió của đời anh…” Ai bảo đời sống cằn cỗi sẽ lụi tàn ngọn lửa yêu thương? Dù chẳng thể phủ nhận giai điệu dân ca của người vùng cao thường là buồn da diết, vật vã và nặng trĩu nỗi lòng. Có phải đó là âm hưởng của những đêm lạnh dài bên bếp lửa? Mà sao em nghe một lần là không quên nổi, nó ngầm vào mình như men rượu ngô ngâm củ hoàng tinh.

Ba đứa trẻ này vô tình trở thành nhân vật của bọn em. Nắng quá ngọ, gay gắt. Cả quãng đường chẳng thấy chúng nói gì với nhau nhưng rất thân thiết và rất hiểu nhau. Người dẫn đường nói rằng, chúng có khả năng phát sóng ngắn. Mà bọn em chẳng bắt được sóng ấy nên nói gì chúng cũng lắc đầu không hiểu.
“Mozart luôn nhớ về Mao Chủ tịch…” Hì, em luôn nhớ anh. Nỗi nhớ kéo từ vùng cực bắc xa xôi ấy về đến tận nhà. Lâng lâng như không có thật đến khi chui vào chăn, lại lơ mơ ngủ, lơ mơ nhớ anh. Và mai là một ngày mới, em đến CQ như thường lệ dù trong giấc ngủ đêm qua vẫn thấy mình chung chiêng như khi xe đang đi trên đỉnh Mã Pì Lèng lộng gió. Em sẽ quay trở lại, chắc chắn mà. Để làm một điều gì tiếp đó hoặc có thể chỉ đơn giản, đứng trên đỉnh đèo hút gió, hét tên anh.

Mệt cực kỳ, nên em dậy muộn, dù đã tự hứa sẽ kể tiếp câu chuyện giang hồ vặt của em cho anh nghe mà, anh của em?

Ở đây, có một câu nói ẩn ý buồn cười “…hai xe u oat đến cùng một lúc.” Mỗi xe uoat thường chỉ chở đến 6 người anh nhỉ? Cả huyện Đồng Văn có mỗi quán phở sáng ngon lành này. Và tất cả khách khứa đều ăn sáng ở đây. Huyện uỷ báo có hai xe uoát đến cùng một lúc. Người ta dự tính 12 người, nhưng xe nào xuống cũng gấp đôi. Đếm mãi, 7, 8 rồi 11, và chui ra sau cùng là một chị bế theo đứa con bé xíu. Đường xa, họ tranh thủ nhồi nhét để tiết kiệm phương tiện chuyên chở. Quán phở sáng được một phen kinh hoàng.
Con bé con này rất sợ máy quay. nhưng mẹ nó thì lại thích. Thế là con thì hét, mẹ thì cười, nhức hết cả đầu. Nói đi về đi thì họ không hiểu. Sóng không cùng tần số, hì hì, Anh yêu của em ạ.
Ông già này là người gốc Hoa đấy anh, em gặp ở huyện lị Yên Minh- nơi bọn em nghỉ để ăn trưa. Bữa trưa có món nộm sách bò đen, cá chép bé bằng hai ngón tay rán ròn, thịt kho trám, gà rừng luộc và rau dớn xào (giống y như lá cây dương xỉ vậy)…
Họ đi chợ về, ngược con dốc mà leo mải miết. Anh tin đi, giải khát của họ là những chai rượu giấu trong gùi hàng này. Mà nhé, họ chẳng có mồ hôi, hay cơn khát triền miên tới mức người ta có thói quen tiết kiệm cả mồ hôi, hả anh?
Đến Khau Vai, em gặp toàn là trẻ con. Sàn sàn trứng gà trứng vịt như nhau. Có lẽ tại chợ tình họp mơi năm có một phiên duy nhất, đúng không anh?
Một can nước đục ngầu này là số nước tắm cho đứa bé. Sau đó mẹ của nó giặt luôn cái váy vào đây. Em nhớ tới phim “Đảo trụi” của Nhật- cả gia đình tắm chung trong một bồn tắm. Đầu tiên là ông bố, mấy đứa trẻ, bà mẹ, con chó đến uống nước và cảnh cuối cùng là đàn vịt bơi.
Em trở về để lại chuẩn bị cho một chuyến đi mới. Dài ngày hơn. Hà Giang đang thay đổi với cơ man là dự án và quy hoạch. Chắc chắn em sẽ quay lại, anh biết mà? Nhưng em chỉ sợ để rồi “…ở Hà Giang mà nhớ Hà Giang…”
Đi chợ- không có nghĩa là để mua và bán. Đi chợ- là đi chơi, là thư giãn và là để giao duyên, tìm bạn tình. Buổi trưa, ngược lại hướng xe em đi là những bóng áo chàm của đàn ông say ngất ngưởng, xiêu vẹo ngược con dốc hay nằm vạ vật ở dưới những bóng râm ven quốc lộ.
Bây giờ thì có lẽ những ám ảnh về chuyến đi cũng lắng xuống nhiều. Giấc ngủ thật hơn và êm ả hơn. Và bỗng nhiên thấy anh như xa em hơn mà gần lại là những âu lo thường nhật. Công việc, bạn bè.
Post những bức ảnh cuối cùng của chuyến đi, để kể cho anh nghe trọn vẹn một câu chuyện.
Đây là pin mặt trời, người yêu ạ. Một cái này cung cấp điện cho hầu hết các nhà trẻ, trạm xá, văn phòng uỷ ban của xã Khau Vai.Nhưng bạn tuanbass lại nói là cái ăngten thông tin. Em chẳng hiểu ra sao nữa? Bạn tuanbass đúng hay là anh phó chủ tịch xã đúng. Chỉ có em là sai thôi, hả anh?
Trên đỉnh Mã Pì Lèng đấy anh, em đã ném một đồng xu xuống thay cho lời hứa trở lại…
Chiếc khèn Mèo Vạc tặng cho bọn em. Và đây là cậu lái xe mà em kể cho anh nghe. Phải cảm ơn cậu ấy nhiều vì cậu ấy đã tỏ ra cực kỳ kinh nghiệm trong những chuyến đi đường núi. Hỏi ra mới biết, ngày trước cậu ta học sĩ quan tăng.
Và đây là hình ảnh cuối cùng trước khi em rời Hà Giang. Em hay nhớ phảng phất câu hát của Trịnh Công Sơn “Đoá hoa vàng mỏng manh cuối trời, như một lời chia tay…”

FacebookLinkedInStumbleUponDeliciousDiggEmailTwitterWordPressYahoo MessengerShare